Chương 27: Vị khách không mời
Sáng hôm sau , đầu nó đau như búa bổ . Nó lắc đầu , đôi mắt từ từ mở . Những hình ảnh đầu tiên hiện ra mờ nhạt rồi rõ dầnlên . Mắt nó trợn tròn kinh hãi – A . . . . . A . . . . . A . . . . Lâm Hàn Thiên . . . . Anh . . . . . . Anh . . . . . . . .
Hắn nheo mày mở mắt
– Mới sáng ra ! Em làm cái quái gì vậy ?
Nó đánh vào người hắn
– Tên khốn nạn ! Anh c·út cho tôi . Anh là một kẻ . . . . Là một kẻ . . . . ! Biến thái . Biến thái . – Em bị gì vậy ! Đó làchuyện bình thường – Thiên giữ lấy hai tay nó
– Bình thường ! Bình thường đối với anh – nó nhìn cậu , ánh mắt đầy tủi hờn
– Kệ em ! Đúng là ! Anh phải đi tắm – cậu bước ra khỏi giườngvà đi vào phòng tắm . Trên giường , nó ôm chăn . Cạch . Thiênbước ra , cặp mày cậu nhíu lại . Cậu tiến nhanh về phíagiường , ngồi đối diện nó
– Em sao vậy ?
– Anh c·út đi ! C·út đi . Tôi không muốn thấy mặt anh nữa
– Ai làm gì em hả ?
– Anh . . .
– Sao ? Anh làm gì em ?
– Kẻ dối trá . Anh dám . . . .
– Dám gì ? ? – cặp mày cậu lần nữa nhíu lại vì sự khó hiểu
– Dám . . . . Dám . . . . – nó khóc , không nói được gì nữatrước sự bất hạnh c·ủa bản thân – Nín ! – hắn ra lệnh
Nó vẫn cứng đầu , luôn là như vậy . Hắn kéo nó lại , c·úixuống , phủ lên đôi môi một nụ hôn kéo dài và mãnh liệt , vàobuổi sáng . Hẳn là rất hiệu quả , nó muốn khóc c·ũng khôngkhóc được . Dù có khóc thì âm thanh c·ũng bị đẩy lại .
– Tốt – hắn búng vào trán nó
– Anh . . . Anh nói thật chứ ? – nó nhìn hắn
– Thật giả gì ???
– Anh . . . .
– Được rồi . Em đã bao giờ thấy anh nói dối
– Thật sao . . .
– Em không tin anh ??
– Nhưng mà . . . .
– Được rồi . Vậy anh sẽ chứng minh cho em thấy – Thiên ghé sát vào người nó
– Không . Không cần . Tin . Tôi tin anh – nó tung chăn chạy vào phòng tắm
– Bé yêu !!!! – Vũ gọi tha thiết
– Mới sáng ra anh làm gì vậy ! – nó dừng đũa , nhìn anh vàsau là Băng – Nhà anh nghèo , không có bữa sáng nên đến xin em ăn đây – Vũ lấy miếng bánh mì cho vào miệng
– Được thôi . Để em ăn xong rồi anh hãy ăn nha ! – nó nhìn Vũ
– Em không thương anh
– Em như vậy lau rồi !
Nó ngồi trước ghế salong , bên cạnh là hắn và đối diện là hai kẻ phá đám là Minh Vũ và Băng
– Mới sáng ra anh đã đến nhà em để làm gì ???
– Anh chỉ đến chơi thôi mà ! Gì mà em làm dữ vậy ??? – cậu làm bộ dễ thương
– Chơi . Anh chơi gì ở nhà em !
– Thôi mà ! Anh chịu thua . Anh có việc cần hỏi ?
– Hoàng Minh Vũ mà c·ũng có ngày c·ũng phải hỏi người khác – nó cười
– Làm như anh là thiên tài vậy ! Hai người chiến thắng trong đó có kèm một chuyến đi du lịch Đà Lạt đúng không ?
– Hình như là như vậy ??
– Chúng ta đi thôi ! Anh và Băng c·ũng đi nữa
– Hả !!?
– Sao em không thích sao ?
– Nhưng mà còn phải học . Ông bà mà biết là không phải chỉ mình anh chết đâu . Anh tính lôi em tiên hả ?
– Thôi đi cô nương . Làm bộ chăm học lắm vậy ? – Băng liếc nó
– Chứ sao . Chăm học nên mới có mấy kẻ chuyên chép bài và đe dọa đó – nó lườm hắn – Ý . Ai chép em gái anh
– Là . . . . . Chưa kịp để nó nói xong
– Khi nào ? – hắn nhìn Vũ , cốt là để chặn nó nói
– Mai . Trong giải thưởng c·ủa hai người đó !
– Sao anh biết ?
-Chẳng có gì là anh không biết cả . Vậy nha . Thống nhất , mai 7h tại sân bay . Ok – Ừk – nó đáp
Tối đến
– Em định mang cả khu biệt thự này đi luôn hả !
– Tôi có mang gì đâu mà . Chỉ vài thứ thôi
– Con gái thật là phiền phức . Lúc nào c·ũng như vậy
– Ừk . Phiền phức thật đấy . Anh không thích thì c·út đi
– Đúng là không nên đụng vào lòng tự tôn c·ủa phụ nữ
Sáng hôm sau , tại sân bay . Một đôi trai gái đang làm thu hút mọi sự chú ý của tất cả mọi người
Người con gái trong bộ váy xếp li tinh tế đang ngó nghiêng chờ đợi ai đó . Còn hắn . Đứng im bên cạnh .
– Anh đã nói với em rồi . Cứ nằng nặc đòi đi !
– Ừk . . . . . Sao họ lâu đến thế không biết – nó vẫn tiếp tục – A ! Họ đến rồi – nó reo lên khi thấy bóng dáng hai người kia
– Sao hai người đến muộn vậy ! – nó nói
– Gì ! Muộn sao ? Bọn anh cố gắng đến sớm hơn 10 p rồi đó ! Ta đi vào thôi
Bốn người đi vào . Trên đường đi , nó luyên thuyên chém gió vượtđại dương với Băng , em đó khi ngồi trên xe . Nó cuộn tròn tronglời lòng hắn mà ngủ .
Đêm qua , nó gần như khôngngủ . Mới sáng ra đã lôi hắn dậy , còn hứng khởi làm bữasáng cho hắn . Khi tỉnh dậy , mặt trời c·ũng đã lên quá đỉnhđầu . Nó nhìn quanh phòng . Là một phòng khá lớn , tông màuchủ đạo là màu trắng – màu mà nó yêu thích , thông với phònglà ban công bằng gỗ . Chiếc giường đôi mềm mại , rèm cửa xanhvà đèn chùm tinh tế . . . . . . . Nói chung là rất đẹp .
– Dậy rồi àh – giọng hắn vang lên
Nó quay sang nhìn Thiên rồi bật tung ra khỏi giường . Chạy nhanh ra ngoài ban công – WOW ! Thích thật đấy ! Ở đây một tuần liền !
– Em thích như vậy sao ?
– Có thểlà thế ? Nơi này rất đẹp !!! – nó dang hai tay , nhưng đang tậnhưởng làn gió mới Bỗng dưng , Thiên vòng hai tay rắn thép c·ủamình vào vòng eo thon thả , gối đầu lên vai . Nhi thoáng chốcđỏ mặt rồi nhanh chóng gỡ lấy tay Thiên nhưng không sao gỡ nổi
– Anh . . . . Anh . . . . Làm gì vậy ? ?
– Một chút thôi ! – cái chất giọng này làm nó không tài nàocó thể miễn dịch được Nó và hắn cứ như thế. Có lẽ vẫn sẽnhư thế cho đến khi nào nếu như . . . .
– Bảo bối ngủ chưa dậy sao ? Anh vào nhé
Nhi vô c·ùng bối rối . Vội vàng gỡ tay Thiên ra như thể là mình bị bắt quả tang về vấn đề gì sai trái vậy . Cậu đứng thẳngdậy nhưng tay vẫn siết lấy eo nó . Bất ngờ , nó xoay người lại . Nó và hắn . Hai thân thể gần gũi đến mức khó có thể gầngũi hơn . Hắn nhìn nó . Nó nhìn hắn . C·ùng nhau nhìn xoáy sâuvào mắt đôi phương . Sức hút là quá lớn . Không chần chừ haysuy nghĩ thêm một giây . Thiên c·úi xuống . Một nụ hôn nhẹ nhàngchứa đầy yêu thương – Hai người làm gì mà lâu dữ vậy ! – Vũnhìn Thiên khi vừa được cậu mở cửa
– Có chuyện gì sao ??
– ỪK . Bé con chưa dậy sao ?
– Rồi !
– Nó đâu ?
– Đang tắm !
– Hả ???? – Vũ trợn mắt
– Cái gì !
– À . . . Ờ . . Không có gì . Tôi định rủ hai người đi ăn thôi . Lát nữa gặp !
Nói rồi Vũ quay đi . Còn hắn . Lạnh lùng . Dứt khoát đóng cửa cái
Rầm