Chương 1363: Sao ngươi lại tiến vào?

Ong ong ong ong ong!
Thôn Thiên k·iếm linh không thèm nghe Vu Nhai nói gì, k·iếm thể run bầnbật. Vu Nhai bất đắc dĩ, lần này không để Thôn Thiên k·iếm linh trút giận e rằng nàng sẽ không tha cho hắn.
Biểu tình Vu Nhai nghiêm túc nói:
– Nàng đừng làm bậy, đừng quên tình cảnh hiện tại của chúng ta.
Thôn Thiên k·iếm khựng lại nhưng rất nhanh lại kêu vù vù, xem ra chiêunày cũng vô dụng. Thôn Thiên k·iếm không ngừng áp sát. Vu Nhai biết ThônThiên k·iếm không g·iết hắn được, nhưng nếu Thôn Thiên k·iếm linh nổi điênkéo hắn bay vòng vòng, mang tới chỗ có người hay tới trước mặt Cổ Duệchi dân là hắn tàn đời.
Tuy chủ nhân mạnh thì huyền binh bản mệnh mới mạnh, nhưng khi huyền binh bản mệnh muốn đối phó chủ nhân thì cũng có thể rất mạnh.
Vì vậy một số người không dám dung hợp huyền binh bản mệnh rất mạnh, nếu không khống chế được sẽ bị phản phệ. Có lẽ huyền binh bản mệnh sẽ không g·iết được chủ nhân nhưng làm chủ nhân khó chịu, không thể thuận lợi tuluyện.
Vu Nhai hỏi ngược lại mình:
– Làm sao đây?
Biểu tình Vu Nhai rắn đanh, ý thức câu thông k·iếm thể của Thôn Thiên k·iếm.
Trong khoảnh khắc đó Vu Nhai lại tiến vào tiểu thế giới binh linh Thôn Thiên k·iếm.
Vẫn là thế giới m·ông lung, thân hình xinh đẹp hiện ra. Vu Nhai ngơ ngẩn, những lời muốn nói đều quên sạch.
Vu Nhai ngây gốc nói:
– Này Thôn Thiên k·iếm lão bà, nàng thích lõa thân lắm sao?
phù văn bạc không còn phủ trùm lên người Thôn Thiên k·iếm linh, nàng t·rần t·ruồng, mặt lạnh băng đứng đó. Biểu tình kia cộng với cơ thể lõa lồ làm Vu Nhai nghẹt thở. Khác với lần trước Thôn Thiên k·iếm linh lõa thânđáng yêu, khí chất khác biệt nhiều nhưng vẫn rất hấp dẫn.
ᴛʀᴜʏᴇɴᴛᴛꜱ.me
Thôn Thiên k·iếm linh đang tức điên, bị Vu Nhai nói một câu làm nàng xấu hổ, bực bội hét chói tai:
– A! Sao ngươi lại vào nữa?
Thôn Thiên k·iếm linh nhanh chóng dùng phù văn che thân thể, bị quấy rầylàm giảm bớt lửa giận trong lòng nàng. Mặt Thôn Thiên k·iếm linh lúc đỏlúc xanh khi trắng, hết cách, cái gọi là lần đầu mới lạ lần hai quendần.
Thôn Thiên k·iếm linh không chịu bỏ qua con dê, nàng liên tục thay đổisắc mặt sau đó vọt tới trước, vươn tay ra. Một thanh k·iếm từ sương vàphù văn ngưng kết ngoại hình giống Thôn Thiên k·iếm nằm trong tay nàng.Thôn Thiên k·iếm linh đ·âm tới, mũi k·iếm dừng lại trước mặt Vu Nhai.
Thôn Thiên k·iếm linh sắc mặt âm trầm nói:
– Tại sao không chống cự?
Biểu tình Vu Nhai buồn bã nói:
– Tại sao phải chống cự? Từ đầu đến cuối nàng luôn ghét ta, dù ta có cốgắng đến mấy thì nàng vẫn gai mắt. Hơn nữa nàng muốn mang ta bay là bay, muốn kéo ta đụng tường là đụng. Ta chống cự làm gì? Ta đâu phải đối thủ của nàng?
Vu Nhai làm bộ dạng như người bị hiếp nhiều lần. Đúng ra Vu Nhai có oántrách Thôn Thiên k·iếm linh, nếu không phải tính cách của hắn vốn là thế, đổi lại người cương cường sẽ mặc kệ có phải là mỹ nữ hay không, lúctrước khinh thường ta lại còn mang ta bay lung tung, món nợ này nhấtđịnh sẽ tính sổ.
Vu Nhai biết Thôn Thiên k·iếm linh thuộc loại ngoài lạnh trong nóng, tính cách của hắn khá hiền, chỉ cần không chạm vào điểm giới hạn thì muốn gì cũng được. Bởi vậy Vu Nhai chỉ oán Thôn Thiên k·iếm linh.
Nét mặt Thôn Thiên k·iếm linh sa sầm, hừ lạnh một tiếng:
– Đó là bởi vì miệng của ngươi bẩn.
– Đúng, miệng ta bẩn, vậy nàng rời khỏi ta đi, sao cứ ở lì trong cơ thể ta?
Vu Nhai bực bội, hắn nói thẳng không thèm hoa hòe che lấp:
– Đó là bởi vì nàng không thể không ở trong cơ thể ta, vì Huyền BinhĐiển đã chọn ta. Nàng quá kiêu ngạo, là thần k·iếm trong Huyền Binh Điểnlại chất vấn Huyền Binh Điển vừa không biết làm sao. Từ đầu đến cuốinàng luôn khinh thường ta, nếu đã coi thường ta thì tại sao ta khôngđược phản kích?
Thôn Thiên k·iếm linh sửng sốt, vẫn lạnh lùng nhìn Vu Nhai chằm chằm, thanh k·iếm tạo bằng phù văn dán sát hắn.
Vu Nhai càng nói càng tức:
– Nàng là ai của ta? Chẳng lẽ ta nhìn nàng thanh cao, tự phụ thì pảikhom lưng, uốn gối nịnh nọt sao? Ta như con chó l·iếm ngón chân nàng sao? Hoặc van cầu nàng giúp ta? Rất đáng tiếc là ta không làm được.
– Ta không có cách nào giao lưu với nàng, còn nàng thì cao cao tạithượng như tiên nữ nhìn xuống ta, tùy tiện mang ta bay đụng lung tung.
– Nàng là huyền binh bản mệnh của ta nhưng không cho ta dùng, không phải ta không thể mà là nàng không cho ta dùng. Hoặc đúng là thực lực của ta không đến yêu cầu, sao nàng không nói thẳng ra? Yên lặng không thèmnhìn ta, xem thường ta, khinh thường ta.
– Ha ha, có lẽ nàng mong chờ ngày nào đó ta c·hết sớm đúng không?
– Hỏi sao ta không tức giận? Nhưng ta không có cách nào phản kích lạinàng, vì thực lực của ta rất tệ. Ta chỉ có thể dùng miệng lưỡi phảnkích, dùng câu nói đánh trả. Ta đường đường là nam nhân bị nàng cao caotại thượng xem thường mà không thể đánh trả bằng miệng sao?
– Hừ! Nàng nói xem trừ đấu miệng thì ta còn làm gì được?tu luyện điên cuồng sao? Đúng vậy, mỗi ngày ta tu luyện như người điên.
– Có lẽ nàng càng hy vọng ta phớt lờ nàng, nhịn nàng, lạnh lùng làmchuyện của mình, điên cuồng tu luyện cho đến ngày nắm giữ nàng. Có nhưvậy nàng mới xem trọng ta đúng không? Nhưng cá tính của ta không phảinhư thế, ta thích báo thù tại chỗ, không thích làm rùa rút đầu.
– Ai tốt với ta thì ta tốt lại, ai ác với ta thì ta trả. Hơn nữa đã bao giờ ta không tu luyện chăm chỉ? Ta nghỉ ngơi bao giờ?
– Ha, có lẽ sau khi ta nhẫn nhục làm con rùa có ngày nào nắm giữ đượcnàng thì nàng vẫn là bộ dạng thanh cao như thế. Huyền binh bản mệnh nhưthế ta muốn làm chi? Chẳng qua là một nữ nhân như c·ương t·hi.
– Binh linh cũng là con người, ta từng nói câu này.
– Đương niên nàng khác với binh linh khác, bởi vì nàng vẫn bí ẩn àm kiêu ngạo, nên ta mới gọi lão bà này nọ.
– Noi thật đi, nàng nghĩ ta thật sự xem nàng là lão bà? Buồn cười, tachưa từng thấy mặt nàng làm sao yêu? Nàng quá đề cao mình rồi, đúng vậy, những gì ta làm chỉ để phản kích!
– Nhưng, một ngày nào đó ta sẽ chinh phục nàng, khi đó sự trả thù của ta không chỉ có bấy nhiêu.
– A! Nói câu này không hợp tính của ta, bởi vì ta không thích dùng ngônngữ chứng minh cái gì, nói ba hoa chích chèo không bằng hành động.
– Có lẽ nàng vẫn cho rằng ngày ta hoàn toàn nắm giữ nàng sẽ không đến. Không sao, nàng thích làm gì thì cứ làm đi!
– Thôi, càng nói càng loạn, cáo từ. Nếu nàng vẫn còn tức giận, thích làm gì thì tùy, dù sao ta không khống chế nàng được. Nàng cường đại hơn tan hiều, có tư cách kiêu ngạo, cứ tiếp tục kiêu hãnh như thế đi!
Vu Nhai nói một tràng dài khô nước miếng, hắn cũng không biết mình đangnói cái gì. Vu Nhai không đợi nghẻ Thôn Thiên k·iếm linh trả lời vội chạy ngay.

« Chương Trước Danh sách chương Chương Sau »